Từ đất liền em viết thư tay

Gửi đến anh- người chiến sĩ hải quân

Gửi đến người sống với gian truân

Lời tâm tình của em gái nhỏ

 

Anh yêu biển, tình yêu Tổ quốc

Biển hiền hoà và biển dịu êm

Đẹp vô ngần trong mắt anh – người lính

Để lửa tình bỗng cháy rực thêm

Đêm trên biển, đêm của thanh bình

Trăng vành vạch và trăng ấm áp

Em đã nghe sóng vỗ mạn thuyền

Nghe reo vui những ngày đầy cá

Nụ cười anh rực cả góc trời

Đẹp không anh mỗi sớm ban mai

Nắng đến sớm nhưng về rất muộn

Gió rì rào bên đại dương xanh

Cùng tấu lên bản tình ca bất tận

Việc giữ biển, mệt lắm không anh

Cái áo trắng, trắng màu mây trời

Và yếm xanh cho lòng quả cảm

Đôi vai anh nặng nợ với quê hương

Bóng anh dài, hiên ngang trên cát

Chân rắn rỏi đạp đổ những phong ba

Súng trong tay và mũ trên đầu

Anh giữ từng hạt nước quê ta.

 

Các anh là người hùng của biển

Đội hùng binh sừng sững giữa hôm nay

Lễ khao lề thế lính Hoàng Sa

Anh ra đi không hẹn ngày về

Bốn ngàn năm văn hiến đã lâu

Bao thế hệ ngã xuống lại đứng lên

Những con người nhỏ bé can trường

Đạp cuồng phong, anh giữ cờ hiệu

Cắm xác lập chủ quyền đảo quê hương

Máu thịt anh gửi lại nơi đầu sóng

Để hồn về theo nghĩa trang mộ gió

Để hôm nay em dạy các con

Trường Sa- Hoàng Sa là của chúng ta.

 

Anh ơi anh, anh có nghe chăng

Xuân đã về trên Tổ quốc thân yêu

Tết năm nay anh lại xa nhà

Gói bánh chưng xanh nhưng không bên mẹ

Ăn kẹo mứt nhưng vắng bóng em

Đêm ba mươi, mẹ ta lại nhắc

“Sao năm nay nó vẫn chưa về!”

Xuân năm nay em vẫn vẹn câu thề.

 

Ở bên anh có đồng đội yêu thương

Cũng như anh, những người lính rất trẻ

Với các anh, biển cả là nhà

Lấy gian lao, khó khăn làm bạn

Giữ trong tim lời Bác Hồ dạy:

“…Chúng ta có trời, có biển, có đảo

Bờ biển chúng ta tuyệt đẹp

Chúng ta phải giữ gìn lấy nó…”

Anh ơi anh, và em đã nghe

Trái tim anh từng đêm thổn thức

Biết anh lo ngày biển không hiền

Mây giăng giăng một màu u ám

Biển gào thét từng cơn giận dữ

Ở nơi xa, giọt nước mắt tràn về.

 

Hỡi anh ơi, hãy an tâm công tác

Nơi quê nhà, mẹ ta vẫn khoẻ

Chỉ tội mấy em còn nhỏ

Cứ bảo hoài “Sao lâu quá, anh hai không về?”

Lời ngây thơ mà hơn dao cắt

Khứa mạnh vào tim những nghẹn ngào

Biết anh nhớ và em cũng nhớ

Nhưng Tổ quốc ta đặt trên đầu

Để mỗi đêm, bối rối những bàn tay

Đưa lên tim mong tìm cùng nhịp đập

Nơi đảo xa vọng về trong thương nhớ.

 

Đêm đã khuya, thư cũng đã dài

Em cất lời ru xin gửi theo gió

Ngủ đi anh- hỡi người lính em trao trọn cuộc đời

Rồi ngày mai, khi mặt trời ló dạng

Ánh bình minh phủ đầy tin yêu

Em lại đến lớp như bao ngày vẫn thế

Vẫn dạy các em về người hùng của biển

Hẹn những chuyến tàu, em sẽ ra thăm

Cảm ơn anh- người tình của biển

Dang rộng vòng tay ôm trọn đất trời

Để thét lên cùng ngàn sao lấp lánh

Đi trong đời với biển trong tim

Phiên gác qua rồi, đêm sẽ tan và ngày chực đến

Lại tiếng sóng da diết một lòng

Cho hoa nở sau mỗi bước anh qua.

Nhận xét